GIỚI THIỆU
Thiền sư đời Bắc Tống, thuộc đời thứ 11 phái Nam Nhạc.
Người Nam Xương ở Giang Tây họ tục họ Trần đệ tử Phần Dương Thiện Chiêu, nối pháp ngài Đại Ngu Thủ Chi.
19 tuổi ngài dạo khắp vùng Giang hoài, khi qua núi Đại Ngu ở Cao An, nghe ngài Thủ Chi đăng tòa thuyết pháp, liền có chổ tỉnh.
Ở Bí Phục, ngài siêng năng cần mẫn suốt 8 năm, cho đến khi ngài Thủ Chi tịch.
Ngài từng trụ trì chùa Vân Phong, chùa Pháp Luân ở Nam Nhạc.
Ngài tịch ở chùa Vân Phong, Tháp thờ ngài hiện nay vẫn còn trong chùa.
Sư đến với Đại Ngu Thủ Chi để tham học, sư nghe Đại Ngu giảng như vầy:
“Nầy các thầy, mỗi ngày các thầy tụ nhau lại ngấu nghiến biết bao cọng rau. Nhưng nếu gọi đấy là một cọng rau, khi vào địa ngục, nó bắn ra như một mũi tên”.
Nói xong Đại Ngu bước xuống, không nói thêm gì.
Văn Duyệt hết sức kinh ngạc, chẳng hiểu ất giáp gì hết.
Tối đến, sư vào phương trượng. Đại ngu hỏi: “Đến tìm cái gì?”.
Văn Duyệt đáp: “Tìm cầu tâm pháp”.
Nhưng Đại Ngu không chịu dạy, mà chỉ bảo:
“Bánh xe Chánh Pháp chưa quay mà bánh xe cơm gạo đã quay trước. Những kẻ hậu sinh tươi trẻ khỏe mạnh như ngươi sao không đi xin ăn cho Tăng chúng? Ta chịu đói không rỗi rảnh, rỗi rảnh đâu mà nói Thiền với ngươi”.
Văn Duyệt không dám trái lời và để hết đời mình coi sóc việc cung cấp đầy đủ cho trù phòng của Tăng chúng.
Chẳng bao lâu, Đại Ngu dời qua chỗ của ngài Thúy Nham và Văn Duyệt cũng đi theo.
Khi Văn Duyệt xin Thủ Chi chỉ thị Thiền cho mình, Thủ Chi bảo:
“Phật pháp chưa được sáng tỏ. Nay mùa tuyết lạnh, hãy đi kiếm than cho Tăng chúng”.
Văn Duyệt vâng lời làm y như thầy dạy.
Lúc trở về, Thủ Chi lại yêu cầu sư giữ việc thơ lại trong chùa, vì thiếu người mà không có ai có thể bổ dụng vào đó.
Văn Duyệt chẳng vui khi luôn bị sai khiến làm những việc nghĩ ra không ăn nhập gì với Thiền; sư ân hận vì thầy mình ép buộc mình quá đáng.
Nhân lúc đang làm việc phía sau hè, có lẽ tâm trí ngổn ngang trăm mối và tâm trạng căng thẳng khôn cùng, thình lình những cái khoanh của thùng gỗ sư đang ngồi rớt xuống và sư cũng té nhào luôn.
Biến cố nầy là cơ hội tuôn tràn dồn dập ánh sáng vào phòng tối của tâm trí bị nhốt chặt trong đấy, và sư chợt thấy cái mật chỉ mà tâm trí của Thầy mình lúc nào cũng vận dụng.
Sư vội khoác áo và đến kiếm Thủ Chi. Thủ Chi mỉm cười chào đón và bảo: “Này Duy Na, mừng cho việc lớn đã xong rồi!”.
Văn Duyệt lạy hai lạy và bước ra, không một lời từ giã.
(Sư đang ngồi sau giá gỗ, đai thùng chợt đứt làm nghiêng bể cái thùng chứa nước. Sư chợt khai ngộ, thấy được chỗ khai thị của Thủ Chi từ trước.
Sư bèn vắt y Tăng-già-lê lên vai chạy mau đến nhà nghỉ (tẩm đường), chỗ của ngài Thủ Chi đang ở.
Thủ Chi ra đón, cười nói: Duy na, mừng cho ông việc lớn đã xong!
Sư tiếp tục lễ lạy đến tháo mồ hôi, chẳng kịp nói một lời rồi đi ra. Sau đó Sư siêng năng làm việc chúng trong 8 năm trời.)
[Theo: Tăng Bảo truyện, quyển hạ]
NGỮ LỤC
➡️ Xem chi tiết tại: 1
NGUỒN
🔗