TĂNG NA [Thiền sư]


👤 GIỚI THIỆU

Sư họ Mã, ngay khi còn niên thiếu đã thần tuấn, thông cứu mọi phần điển thế tục.

Năm 21 tuổi giảng Lễ, Dịch ở Đông Hải, người nghe đông dầy như chợ.

Đến khi xuôi nam, người học cũng theo về. Gặp lúc Nhị Tổ thuyết pháp, sư cùng 10 người đồng chí đầu Tổ xuất gia.

Từ đó tay không cầm bút, mãi mãi quên bỏ thế điển, chỉ có một y, một bát, một ngồi, một ăn, phụng hạnh đầu-đà. Về lâu sau hầu thị bên Tổ.

Về sau, sư nói với môn nhân Tuệ Mãn:

Tâm ấn của Tổ sư không phải chỉ chuyên khổ hạnh mà là trợ đạo vậy. Nếu một khi khế hiệp bổn tâm thì có thể tùy ý phát huy cái dụng của chân quang, tức khổ hạnh như nắm bắt đất thành vàng. Cho nên nếu chỉ chuyên lo khổ hạnh mà quên mất bản tâm bị lòng thương ghét trói buộc thì khổ hạnh chẳng khác nào như đi trên đường hiểm lúc đêm tối không trăng vậy. Ông nếu muốn khai sáng bổn tâm thì phải suy xét thẩm đế. Gặp hình, gặp tiếng lúc chưa khởi giác quan thì tâm thế nào. Không chăng, có chăng? Nếu đã không hỏi chỗ có, không, thì viên ngọc tâm riêng sáng rực thường chiếu khắp thế gian, mà không nhận bất cứ hạt bụi nào ngăn cách, chưa từng có tướng đứt nối trong một sát-na. Cho nên Sơ Tổ của chúng ta mới trao luôn 4 quyển kinh Lăng Già mà nói với Tổ thứ hai của ta rằng: “Ta quán thấy nước Chấn Đán (Trung Hoa) chỉ có kinh này là khả dĩ ấn tâm mà thôi. Nhân giả hãy y theo đó mà phụng hành, đương nhiên độ được thế”. Lại Nhị Tổ sau mỗi lần thuyết pháp xong đều nói: “Kinh này bốn đời sau sẽ biến thành danh tướng, ôi đau buồn biết bao ! Ta nay trao cho ông hãy khéo hộ trì. Gặp kẻ không ra gì thì chớ có truyền trao”.

Trao dặn xong, sư bèn du phương, không biết cuối đời thế nào.


NGUỒN

🔗 Cảnh Đức Truyền Đăng Lục


GHI CHÚ


Thiền sư liên quan