GIỚI THIỆU
Ông là một thiền sư người Trung Quốc hoạt động vào thời nhà Đường.
Sư từng làm duy-na trong hội của Thiền sư Lạc Phổ Nguyên An.
Lúc sư ở tại pháp tịch của Động Sơn hỏi rằng: Kẻ học này chưa thấy lý lộ, cho nên chưa miễn được tình thức
Động Sơn nói: Ông có còn thấy lý lộ nữa không vậy?
Sư đáp: Thấy vô lý lộ
Động Sơn hỏi: Ở nơi nào mà thấy tình thức vậy?
Sư nói: Kẻ học này hỏi thật mà
Động Sơn nói: Nêu thế thì phải hướng về nơi ngàn dặm không có phiền não mà đứng
Chú: Nguyên văn ‘Vô thốn thảo xứ’, là nơi không có cỏ, hàm ý chỉ nơi không có phiền não
Sư hỏi: Nơi không có phiền não có ưng cho đứng không vậy?
Động Sơn nói: Nên như thế
Sư đang chặt củi. Động Sơn nắm củi hỏi: Đường hẹp gặp nhau thì làm thế nào?
Sư nói: Phản trắc hà hạnh
Động Sơn nói: Ông phải nhớ lời ta, nêu hướng về nam mà trụ thì có cả ngàn học đồ. Còn nếu hướng về Bắc mà trụ thì học đồ chỉ hai ba trăm thôi!
Ban sơ, sư trụ ở Hoa Nghiêm Đông Sơn Phước Châu. Không bao lâu được vua Trang Tông nhà Hậu Đường vời vô triều đình đại xiển dương huyền phong, học đồ của sư quả chỉ có ba trăm.
Ông thường được nhớ đến với câu nói về sự vô thường của vạn vật, đôi khi được dịch là “Hoa rụng không trở lại cành; gương vỡ không thể phản chiếu lại”
NGỮ LỤC
➡️ Xem chi tiết tại: 1
NGUỒN
🔗 Ngũ Đăng Hội Nguyên quyển 13 & Cảnh Đức Truyền Đăng Lục