GIỚI THIỆU
Thiền sư Hưu Phục Ngộ Không (休复悟空) (? - 943) ở Thanh Lương; là vị thiền tăng đời Ngũ Đại, họ Vương, người xứ Bắc Hải (nay là huyện Duy Phường, tỉnh Sơn Đông) Trung Quốc; nối pháp Thiền sư La Hán Quế Sâm, tông Pháp Nhãn. Sư trụ chùa Sùng Thọ, viện Thanh Lương, thụy hiệu Ngộ Không Thiền sư.
Sư xuất gia lúc còn bé, đến 19 tuổi thọ giới cụ túc.
Sư thường tự nói:
Nếu bám vào kinh điển tức là mắc kẹt chiếc bè, toan tiến đến chỗ lóng lặng lại ngại rơi vào không, tới lui khó quyết định, bỏ hai thì không được. Sư bèn đi các nơi tham vấn các bậc Thiền đức.
Sư đồng kết bạn với Pháp Nhãn… đến hội Thiền sư Quế Sâm.
Ở đây nhiều năm mà Sư không khế ngộ. Sư mắc bệnh nằm nơi nhà niết bàn.
Một đêm, Quế Sâm đến thăm, hỏi: Thượng tọa Phục an vui chăng?
Sư thưa: Con vì nhân duyên trái với Hòa thượng
Quế Sâm chỉ lồng đèn hỏi: Thấy chăng?
Sư thưa: Thấy
Quế Sâm bảo: Chỉ cái ấy chẳng trái
Sư nhân câu nói ấy có tỉnh.
Sau, nhân Thiệu Tu thăm hỏi Quế Sâm, nói: Con trăm kiếp ngàn đời cùng Hòa thượng trái nhau đến đây, lại gặp Hòa thượng chẳng an
Quế Sâm dựng đứng cây gậy lên nói: Chỉ cái này chẳng trái
Sư bỗng nhiên khế ngộ.
Sau, Sư nối tiếp Pháp Nhãn (Thiền sư Văn Ích) trụ trì chùa Sùng Thọ ở Vũ Châu. Đến khi Quốc chủ Giang Nam xây dựng Đại đạo tràng Thanh Lương thỉnh Sư đến trụ trì.
Niên hiệu Thiên Phúc năm thứ tám (943) nhà Tấn, ngày mùng 1 tháng 10, Sư sai Tăng đến viện Bảo Ân mời Pháp Nhãn đến phương trượng để dặn dò, lại biên thư từ biệt Quốc chủ.
Đến ngày mùng 3 nửa đêm giờ tý, Sư ngồi ngay thẳng nhắc chúng rằng: “Không bỏ quang ảnh”, nói xong từ biệt nhập diệt.