(Xianju Monastery = 閑居寺 = Nhàn Cư Tự)
Đền Tiên Cư(Xiánjū Sì) thường dùng để chỉ chùa Songyue , nằm trên sườn phía nam của núi Song ở thành phố Đặng Phong, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc.
Ngôi chùa ban đầu là cung điện hoàng gia dưới thời nhà Bắc Ngụy. Vào năm đầu tiên của niên hiệu Chính Quang của Hoàng đế Hiểu Tông nhà Bắc Ngụy (năm 520 sau Công nguyên), nó được chuyển đổi thành chùa Tiên Tư. Sau đó, nó được đổi tên thành chùa Songyue vào thời nhà Tùy. Tháp chùa Songyue còn tồn tại đến ngày nay là một trong những tháp chùa Phật giáo cổ nhất ở Trung Quốc.
Sự phát triển lịch sử:
Công trình ban đầu: Một cung điện độc lập được xây dựng dưới thời trị vì của Hoàng đế Huyền Vũ thuộc triều đại Bắc Ngụy.
Đổi tên thành chùa Tiên Cơ:
Vào năm thứ tư niên hiệu Chính Quang (523), Hoàng đế Hiểu Tông đã hiến tặng nơi này để xây dựng thành chùa, đổi tên thành chùa Tiên Cơ và xây dựng hơn một nghìn điện thờ và công trình kiến trúc. Ngôi chùa này được đổi tên thành chùa Songyue vào thời nhà Tùy.
Các tính năng chính:
Ngôi chùa có quy mô lớn, từng là nơi ở của 700 nhà sư và có một nghìn điện thờ, được bố trí theo kiểu vườn. Hoàng đế Cao Tông và Hoàng hậu Võ Tắc Thiên từng sử dụng ngôi đền này làm cung điện tạm thời.
Chùa Tống Việt (được xây dựng vào năm 523 sau Công nguyên dưới thời nhà Bắc Ngụy) là một trong những ngôi chùa Phật giáo cổ nhất và có kiến trúc tinh xảo nhất ở Trung Quốc, sở hữu giá trị lịch sử và kiến trúc vô cùng cao.
Tên gọi hiện đại:
Ngày nay, mọi người quen thuộc hơn với tên gọi “Chùa Songyue”, cùng với tháp chùa Songyue, là một phần của Khu thắng cảnh Thiếu Lâm Songshan, một Di sản Văn hóa Thế giới
Thông tin bạn cung cấp về “Chùa Nhàn Cư” (閑居寺 - Xiánjū Sì) có nguồn gốc từ Cung điện Nhàn Cư (閑居宮 - Xiánjū Gōng) của Bắc Ngụy Hiếu Văn Đế (北魏孝文帝), sau đó được đổi tên thành chùa vào niên hiệu Chánh Quang (正光) đời vua Tuyên Vũ Đế (宣武帝) (tức năm đầu thời Chánh Quang), là hoàn toàn chính xác và ghi nhận trong lịch sử, cho thấy chính sách Hán hóa của Hiếu Văn Đế mở rộng sang cả việc xây dựng chùa chiền. Nguồn gốc: Ban đầu là một Ly cung (cung điện nghỉ dưỡng) của Hiếu Văn Đế tại Lạc Dương (洛陽), một phần trong chính sách di chuyển kinh đô và Hán hóa của ông.
Chuyển đổi: Sau khi Hiếu Văn Đế mất, triều đình Bắc Ngụy (đời Tuyên Vũ Đế) tiếp tục xây dựng và mở rộng, đến năm đầu niên hiệu Chánh Quang (khoảng 520 AD) thì chính thức được lập thành chùa, tên là Nhàn Cư Tự (閑居寺). Ý nghĩa: Đây là một ví dụ điển hình về sự giao thoa văn hóa và tôn giáo dưới thời Bắc Ngụy, khi các công trình hoàng gia chuyển đổi thành cơ sở Phật giáo, phản ánh sự thịnh vượng của Phật giáo thời kỳ đó.