Sư khai đường, có vị Tăng hỏi: Tổ Tổ tương truyền truyền Tổ ấn, nay Thầy được pháp nối người nào?
Sư đáp: Cõi trong thiên tử, bờ ngoài tướng quân.
-
Như biển một giọt nhờ Thầy chỉ, hướng thượng tông thừa việc thế nào?
-
Trước điện Cao Tổ dằn cơn giận, nên biết muôn dặm bặt khói mù.
Sư thượng đường:
Tông sư huyết mạch hoặc phàm hoặc thánh, Long Thọ Mã Minh, thiên đường địa ngục, vạc dầu sôi lò than đỏ, ngưu đầu ngục tốt, sum la vạn tượng, nhật nguyệt tinh thần, phương khác cõi này, hữu tình vô tình. Sư lấy tay vẽ một lằn, nói: Đều vào tông này. Trong tông này cũng hay giết người, cũng hay tha người. Giết người phải được đao giết người; tha người phải được câu tha người. Cái gì là đao giết người, câu tha người? Ai nói được bước ra đối chúng nói xem? Nếu nói không được là cô phụ bình sanh. Trân trọng.
Sư cùng một vị Tăng đi đường, nhân thấy thây người chết.
Tăng hỏi: “Xe ở đây mà trâu ở đâu?” Sư đáp: “Ngươi đã bước chân đi”.
Tăng thưa: “Trâu cũng không mà đi cái gì?”.
Sư bảo: “Ngươi đã không trâu, tại sao đạp nát gót chân?”.
Tăng thưa: “Thế ấy là chính từ Diệp Huyện đến”.
Sư bảo: “Chớ chạy loạn.”
Sư thượng đường giây lâu nói:
Thiền sinh hành khước cần phải để tâm, tham học phải đủ con mắt tham học, kiến địa phải được câu kiến địa, mới có phần tương thân, không bị các cảnh làm lầm, cũng chẳng rơi vào đường ác. Cứu kính xong xuôi thế nào? Có khi câu đến mà ý chẳng đến, quên duyên cảnh trước phân biệt việc bóng dáng. Có khi ý đến mà câu chẳng đến, như mù rờ voi mỗi người có lối nói khác. Có ý câu đều đến, đập nát cõi hư không ánh sáng soi mười phương. Có khi ý câu đều chẳng đến người mù chạy ngang bỗng nhiên rơi xuống hầm.
Có vị Tăng thưa hỏi về cây bá của Triệu Châu.
Sư bảo: “Ta chẳng tiếc nói với ngươi, mà ngươi có tin không?”.
Tăng thưa: “Lời nói của Hòa thượng quí trọng, con đâu dám chẳng tin”.
Sư bảo: “Ngươi lại nghe giọt mưa rơi trước thềm chăng?”.
Vị Tăng ấy hoát nhiên, bất giác thốt ra tiếng: “Chao!”.
Sư hỏi: “Ngươi thấy đạo lý gì?”.
Vị Tăng làm bài tụng đáp:
Thiềm đầu thủy đích
Phân minh lịch lịch
Đả phá càn khôn
Đương hạ tâm tức
Giọt mưa trước thềm
Rành rẽ rõ ràng
Đập nát càn khôn
Liền đó tâm dứt
Sư vui vẻ
Hòa thượng Diệp Huyện 1 dạy chúng:
Đạt-ma từ Tây Trúc sang vì mục đích truyền thiền qua Trung Hoa, chỉ thẳng tâm người, kiến tánh thành Phật, đồng thời tuyên dương pháp môn Thiền tông cho mọi người đều biết. Người ngộ được thì kề cận chân tánh; người mê lầm thì cách xa chân tánh. Kẻ căn tánh trung hạ phải cẩn thận, không nên để thời giờ luống qua.
Mọi người đều có Phật tánh, đâu cần có ý Tây sang, ngoài giáo truyền riêng. Ngay một lời nói mà khế hợp Thiền tông thì mặc tình tung hoành tự do tự tại, đập bể đầu lâu, mở bộ não che đậy, há chẳng vui sao?
Có vị tăng hỏi: Chẳng kẹt các duyên thỉnh thầy nói
Qui Tỉnh nói: Đã kẹt các duyên rồi
Thế nào là tháp vô phùng?
Không chải đầu, không rửa mặt
Thế nào là người xuất gia?
Buộc chặt cái đầu
Như thế là tại gia hay xuất gia?
Giày gai thô
Có vị tăng hỏi Hòa thượng Diệp Huyện:
Nếu người đại xiển-đề 2 đến, thầy có chỉ dạy không?
Diệp Huyện nói:
Phật pháp truyền lâu sanh ra tệ hại.
Tâm từ bi của người xuất gia ở đâu?
Tuổi già thành quỉ.
Kiếm báu khi chưa ra khỏi hộp thì thế nào?
Vả miệng ông.
Sau khi ra khỏi hộp thì sao?
Gõ răng ông.
Vì sao nói, bàn luận đốn ngộ thì không lưu lại dấu vết?
Giữa trưa báo canh ba, người đá lắng tai nghe 3.
Vì sao nói, bàn luận cấp bậc thì trở về bản thể thường hằng, khế hợp với đạo.
Câu hỏi rõ ràng, giáp mặt trình nhau.
Thế nào là việc làm siêu việt Tổ sư?
Lông mày lão tăng dài bao nhiêu?
Thế nào là ở trong cõi trần tự mình hiển bày pháp thân?
Cửa Bắc có tấm màn che ngàn người, sông Nam có chiếc thuyền chở muôn đấu.
Như thế không phải là vật thế gian.
Người học ngôn ngữ kẻ khác đều vọng tưởng lăng xăng.
Thế nào là chỗ sâu xa của Hòa thượng ?
Con mèo có cộng năng co rút mạch máu, con cọp có đức hạnh cải tử hoàn sinh.
Đúng như thế không ?
Đông Nam đạp đá, Tây Bắc kéo xay.