Chapter 5

Giải đãi miễn cần môn

5. Giải đãi miễn cần môn (Khuyên người giải đãi nên siêng năng)

Đây là giải quyết trường hợp không đắc lực.

Nếu trên câu thoại đầu chẳng khởi nghi tình, hoặc là không đề khởi nổi thoại đầu, hoặc lúc còn, lúc mất, hoặc chạy theo thanh sắc, hoặc phan duyên, hoặc thích ngủ nghỉ.

Đó đều là do lười biếng, buông lung thân tâm; đối với việc sinh tử, dụng tâm không tha thiết, dính mắc mọi nơi, cho nên không đắc lực.

Khi công phu chưa thuần thục, hai thứ bệnh này thường dấy khởi. Tôi để tâm vào câu thoại đầu, quyết khởi nghi tình, không cần phân biệt, bài xích thị phi. Một khi nghi tình phát khởi, niệm này liền tiêu.

Những điều đã nói ở trên, đều không vì mục đích nào khác, chỉ nhằm quyết đoán chỗ hạ thủ công phu cho người học, để tâm thanh tịnh, hoạt bát không có một niệm nào khác, bỏ hết những điều hiểu biết trước kia, từ học ❓, từ lời Phật dạy, lời Tổ nói, lời Bách gia chư tử [^6], ngay lúc ấy tình thức bít kín, tâm thánh phàm dứt bặt.

Đến đây tham thoại đầu, hoặc tham chữ “KHÔNG 🈚️” (vô), hoặc đề cử câu: “Muôn pháp về một, một về chỗ nào” đều được. Một khi đảm đương thì phải phấn chấn, ra sức tiến thẳng đến trước, không quay đầu lại, về đến tận nhà, ngồi an ổn, mới là lúc an lạc thật sự.