Nham Đầu nhiều lần gọi sư chuyện trò, thông suốt chẳng trệ ngại.
Sư cũng tham yết Hòa thượng Giáp Sơn Hội Thông.
Hội hỏi: Từ đâu đến?
Sư đáp: Từ Ngọa Long (Rồng nằm) đến
Hội hỏi: Lúc đến rồng (Long) trở dậy chưa vậy?
Sư bèn nhìn ngó Hội, Hội nói: Trên vết thương cháy bỏng còn đốt ngải cứ
Sư nói: Hòa thượng chịu đau đớn như thế để mà chi?
Hội liền thôi.
Về sau, sư đến Đan Khâu, suốt ngày như ngu dại. Tứ chúng hâm mộ, thỉnh sư trụ Thụy Nham.
Sư khiển chúng nghiêm chỉnh, một vùng Giang Biểu đều ngợi khen.
Tăng hỏi: Trên đầu xuất hiện lọng báu, dưới chân sanh ra cụm mây, lúc đó thì thế nào?
Sư đáp: Là gã đeo gông, mang cùm
Lại hỏi: hế rốt lại thì thế nào?
Sư nói: Sau bữa cơm trai thấm mệt!
Cảnh Thanh hỏi: Trời không thể che, đất không thể chở, há chẳng phải ru?
Sư nói: Nếu phải là đã bị che chở rồi
Thanh nói: Nếu không phải Thụy Nham, đã bị lừa gặp bao nhiêu lần?
Sư tự xưng: Sư Ngạn
Tăng hỏi: Thế nào là Phật?
Sư đáp: Con bò đá
Hỏi: Thế nào là pháp?
Sư đáp: Con bò đá
Hỏi: Nếu nói như thế thì không giống nhau rồi
Sư đáp: Không thể hỗn hợp
Tăng hỏi: Vì sao không thể hỗn hợp?
Sư đáp: Không có chỗ giống nhau, làm sao hỗn hợp
Hỏi: Thương lượng thế nào thì không rơi vào giai cấp đối dãi?
Sư đáp: Bài không ra
Hỏi: Vì sao bài không ra?
Sư đáp: Từ trước nó không giai cấp đối đãi
Hỏi: Xin hỏi ở vị trí thứ mấy?
Sư đáp: Không ngồi ở điện Phổ Quang
Hỏi: Còn có lý hóa không?
Sư nói: Danh nghe khắp 3 giới. Nơi đâu mà chẳng triều phục.
Ngày nọ, có bà lão thôn quê đến lễ bái, sư nói: Bà hãy mau quay về cứu mấy ngàn mạng vật!
Bà lão vội quay về nhà thấy con dâu cầm giỏ tre bắt ốc ruộng về (sẽ mang đi luộc ăn).
Bà lão tiếp lấy giỏ trút xuống bến nước.
Sự tích kỳ lạ của sư rất nhiều, nay ghi lại ít điều.