Một hôm đang ngồi trong am, ông chợt nói: “Khó khó, mười tạ đầu mè trên cây vuốt”.
Bà Bàng (vợ ông) đáp: “Dễ dễ trên đầu trăm cỏ ý Tổ sư”.
Cô con gái Linh Chiếu nói: “Cũng chẳng khó, cũng chẳng dễ, đói đến thì ăn, mệt ngủ khò”.
Hôm khác, ông hỏi con gái: “Cổ nhân nói: ‘Sáng sáng đầu trăm cỏ, sáng sáng ý Tổ sư’ là sao?”
Linh Chiếu thưa: “Lớn lớn già già thốt ra lời ấy”
Ông hỏi: “Con thế nào?”
Linh Chiếu đáp: “Sáng sáng đầu trăm cỏ, sáng sáng ý Tổ sư”
Ông bèn cười.
Một hôm, ông đến viếng Thiền sư Đan Hà Thiên Nhiên. Thiền sư Đan Hà làm thế chạy.
Ông bèn nói: “Vẫn là thế phóng thân, thế nào là thế tần thân?”
Thiền sư Đan Hà liền ngồi. Ông thấy vậy vẽ dưới đất chữ Thất. Đan Hà vẽ đáp chữ Nhất.
Ông nói: “Nhân bảy thấy một, thấy một quên bảy”.
Đan Hà đứng dậy đi.
Ông gọi: “Hãy ngồi nán một chút, vẫn còn câu thứ hai”
Đan Hà bảo: “Trong ấy nói được sao?”
Ông bèn khóc ra đi.
Khi ông từ biệt ra đi, Thiền sư Dược Sơn sai mười thiền khách tiễn đến cửa.
Ông chỉ tuyết đang rơi nói: “Tuyết đẹp thay! Từng phiến, từng phiến không rơi chỗ khác”.
Có Toàn thiền khách hỏi: “Rơi xuống đâu vậy?”
Ông cho một tát tai.
Toàn thiền khách kêu lên: “Sao thô bạo vậy”
Ông đáp: “Vậy cũng xưng là thiền khách, ngay lão Diêm Vương cũng chẳng thể tha ông”
Toàn thiền khách hỏi: “Còn cư sĩ thì sao?”
Ông lại tát thêm một cái nữa và nói: “Có mắt như mù, có miệng như câm”
Tâm như, cảnh cũng như
Không thật, cũng không hư
Có cũng chẳng quản
Không cũng chẳng cư
Chẳng phải hiền, thánh
Xong việc phàm phu
Dễ lại dễ
Tức năm uẩn này có chân trí
Thế giới mười phương đồng một thừa
Pháp thân không tướng nào có nhị
Nếu bỏ phiền não vào Bồ Đề
Chẳng biết nơi nào có Phật địa?