Tăng hỏi: Thế nào là chuyện trước mắt?
Sư 1 đáp: Tơ trúc chưa đem làm nhạc khí, hồ lô trên giá chưa thâu
Hỏi: Thế nào là cây Song Lâm?
Sư đáp: Trong thân hữu tướng không tướng thân
Hỏi: Thế nào là trong thân hữu tướng không tướng thân?
Sư đáp: Dưới lò hương vàng bọn mọi đen 2
Hỏi: Thế nào là người ở một mình trên ngọn núi cao?
Sư nói: Nửa đêm mặt trời sáng. Đúng ngọ mà đánh kẻng canh ba
Hỏi: Thế nào là chuyện cách ngoại?
Sư nói: Sau khi duyên hóa đạo đã dứt, hư không rốt lại ở bên kia
Hỏi: Tiến về phía không cửa thì thế nào?
Sư nói: Trì độn quá!
Tăng hỏi: Không phải căn ngu độn mà tiến ngay về phía không cửa thì thế nào?
Sư nói: Linh cơ chưa từng luận ngằn mé, chấp pháp vô biên tại chỗ tối
Hỏi: Thế nào là chỗ kẻ này cố gắng?
Sư nói: Xuân đến cỏ tự xanh, trên chỗ mặt trăng thì trời sáng
Hỏi: Thế nào là chỗ chẳng cố gắng?
Sư nói: Núi băng đá rơi, bình xuyên đốt lửa mà đi
NGUỒN
🔗 CẢNH ĐỨC TRUYỀN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 12
GHI CHÚ
Footnotes
-
Nguyên văn ‘Thiết Côn Lôn’ là người dân quần đảo Nam Dương. Trong con mắt người Hoa thời xưa thì đó là bọn mọi đen đúa xấu xí. ↩