Ban đầu, sư trụ viện Hộ Quốc, Tùy Châu (Tô Châu) làm đời thứ nhất.
Hòa thượng Kim Luân Khả Quan hỏi: Thế nào là đạo?
Sư đáp: Đừng hướng trên hư không mà đóng cọc
Quan nói: Hư không là cọc
Sư liền đánh.
Quan chụp lấy gậy nói: Không được đánh mỗ đây. Về sau chớ đánh lầm người
Sư liền thôi.
Vị sư trụ trì núi Thù Du ở Âu Châu ban đầu cư ngụ tại Huguo, Tô Châu.
Trong bài thuyết pháp, ông giơ một cọc tre lên và hỏi: “Có ai có thể đóng cọc vào không trung không?”
Lúc đó, sư già Linh Hích bước tới và nói: “Không trung chính là cọc”
Vị sư ném cọc tre xuống và rời khỏi chỗ ngồi.
Hòa thượng Triệu Châu Tùng Thẩm đến Vân Cư. Vân Cư hỏi: Kẻ già lụ khụ sao còn chưa tìm một chỗ trụ?
Triệu Châu nói: Ở nơi nào mà trụ được?
Vân Cư nói: Trước núi có một nền chùa cũ
Tùng Thẩm nói: Hòa thượng tự trụ lấy đi
Sau đó, Tùng Thẩm đến chỗ sư. Sư nói: Già cả lụ khụ rồi sao còn chưa chịu trụ?
Thẩm nói: Nơi nào mà trụ được?
Sư nói: Kẻ già cả lụ khụ mà có chỗ trụ cũng không biết!
Thẩm nói: Ba mươi năm đùa bỡn thuật cỡi ngựa, nào hay hôm nay bị lừa hất té
Chúng tăng đứng hầu, sư nói: Chỉ có đứng trân như thế không có chỗ nói năng, một nơi buồn chán
Có ông tăng định bước ra hỏi, sư liền đánh nói: Vì mọi người dốc sức
Nói xong lui về phương trượng.
Có hành giả đến tham vấn, sư hỏi: Từng đến gặp Triệu Châu chưa?
Hành giả nói: Hòa thượng dám nói không?
Sư nói: Nếu ngoài Phù Dung ta ra, tất cả mọi người đều nói không được
Hành giả nói: Hòa thượng thả cho mỗ qua
Sư nói: Nơi đây từ trước đến giờ không thông nhân tình
Hành giả nói: Cần phải có lòng từ bi
Sư liền đánh nói: Tỉnh hậu lại vì ông
Người thừa kế pháp của Ngạc Châu Thù Du là Tăng sĩ Shiti.
Một vị tăng mới đến đứng trước sư phụ, rồi một lát sau rời đi.
Sư hỏi: “Có gì cần giải thích nữa?”
Vị tăng đứng im một lúc lâu.
Sư nói: “Con đã giải thích rồi! Con đã giải thích rồi!”
Vị tăng hỏi: “Sau khi giải thích xong thì phải làm gì?”
Sư nói: “Nên chôn cất”
Vị tăng kêu lên: “Trời đất ơi! Trời đất ơi!”
Sư nói: “Vừa nãy con còn như vậy, nhưng bây giờ thì không còn nữa”
Vị tăng liền rời đi.
Một hôm Triệu Châu viếng pháp đường của sư. Ngài Triệu Châu bước lên đàn, vẫn mang theo gậy, nhìn từ đông sang tây rồi từ tây sang đông.
Sư hỏi, “Sư huynh làm gì vậy?”.
Ngài Triệu Châu đáp, “Tôi đang đo nước”.
Sư hỏi, “Ở đây không có nước. Một giọt cũng không. Sư huynh đo thế nào?”.
Ngài Triệu Chân dựa cây gậy vào tường và bỏ đi.