CỬ - TẮC
Một hôm, hòa thượng Đức Sơn Tuyên Giám 1 bưng bát ra đến trai phòng.
Bị đệ tử là Tuyết Phong hỏi: Này, chuông hiệu chưa rung, trống hiệu chưa đánh báo giờ cơm mà lão già bưng bát đi đâu thế.
Do đó, Đức Sơn đành quày lại tăng phòng. Tuyết Phong mới kể chuyện đó cho Nham Đầu nghe.
Nham Đầu nói: Dù là người giỏi như Đức Sơn lão sư đi nữa, ông vẫn chưa hiểu phần cuối của câu nói.
Nghe được, Đức Sơn cho thị giả gọi Nham Đầu tới, chất vấn: Nhà ngươi có gì không phục lão chăng?
Nham Đầu mới thì thầm thưa cái gì với Đức Sơn mà ông an tâm, không bắt lỗi nữa.
Ngày hôm sau, khi bước lên bục giảng, Đức Sơn có thần thái hoàn toàn khác với mọi ngày.
Nham Đầu mới đến trước tăng đường, vỗ tay cười lớn: Vui quá đi thôi. Bây giờ người như Đức Sơn lão sư cũng hiểu được phần cuối của câu nói rồi. Từ nay về sau, thiên hạ không ai còn làm gì ông ta được nữa.
TỤNG
Thức đắc tối sơ cú,
Tiện hội mạt hậu cú.
Mạt hậu dữ tối sơ,
Bất thị giả nhất cú.
識 得 最 初 句
便 會 末 後 句
末 後 與 最 初
不 是 者 一 句