TẮC THỨ 4: BÁCH LINH CHỨNG ĐẮC


CỬ - TẮC

Bách Linh và Cư sĩ Bàng Uẩn cùng học Thiền dưới Đại sư Mã Tổ, người thừa kế Nam Nhạc.

Một hôm giữa đường họ gặp nhau. Bách Linh nói, “Sư ông của chúng ta nói, ‘Nếu nói một vật tức chẳng phải’. Tôi ngờ rằng sư ông không chỉ nó cho ai hết”.

Cư sĩ Bàng Uẩn nói, “Có. Sư ông đã chỉ rồi”.

Bách Linh hỏi, “Cho ai vậy?

Cư sĩ lấy ngón tay tự chỉ vào mình, nói, “Cho người này”.

Bách Linh nói, “Sự chứng đắc của ông đẹp và sâu lắm dù cho Văn Thù và Tu Bồ Đề cũng không thể tán thán ông xứng đáng”.

Rồi cư sĩ nói, “Tôi ngờ rằng không có ai biết ý sư ông muốn nói gì”.

Bách Linh không đáp, chỉ đội cái nón rơm lên và bỏ đi. “Đi cẩn thận”, Cư sĩ Bàng Uẩn gọi, nhưng Bách Linh cứ tiếp tục đi, không quay đầu lại.

TỤNG

Genro:

Mây nghỉ ở miệng hang

Suốt ngày chẳng làm gì.

Suốt đêm trăng rọi sóng

Chẳng lưu dấu vết chi.


NGUỒN

🔗 TẮC 4 - thuvienhoasen


GHI CHÚ


Công án liên quan