CỬ - TẮC
Đạo Ngô 1 và Tiệm Nguyên [^2] đến một nhà kia để điếu tang. Tiệm Nguyên vỗ vào quan tài hỏi, “Sống sao chết sao?”
Đạo Ngô nói, “Không bảo là sống mà cũng chẳng bảo là chết”
Tiệm Nguyên nói, “Tại sao lại không?”
Đạo Ngô nói, “Không nói là không nói.”
Lúc trở về đến nữa đường, Tiệm Nguyên nói, “Hòa thượng mau nói cho tôi, nếu không tôi đánh hòa thượng đó”.
Đạo Ngô nói, “Đánh thì cứ việc đánh, nhưng mà nói vẫn không nói”. Tiệm Nguyên bèn đánh.
Sau đó Đạo Ngô thiên hóa. Tiệm Nguyên đến gặp Thạch Sương [^3] kể lại câu chuyện kia.
Thạch Sương nói, “Không bảo là sống mà cũng chẳng bảo là chết”.
Tiệm Nguyên nói, “Tại sao lại không?”
Thạch Sương nói, “Nhất định không.” Tiệm Nguyên nghe thế bèn tỈnh ngộ.
Một hôm Tiệm Nguyên cầm cái xuổng vào Pháp đường đi từ Đông qua Tây, rồi từ Tây qua Đông.
Thạch Sương nói, “Ông làm gì vậy?”
Tiệm Nguyên nói, “Tìm linh cốt của bậc tiên sư.”
Thạch Sương nói, “Sóng cả chập chùng, ba đào tận trời. Ông kiếm linh cốt gì của các bậc tiên sư?”
Tuyết Đậu phê bình rằng, “Trời ơi, trời ơi!”
Tiệm Nguyên nói, “Chính vì thế mà phải nỗ lực”
Thái Nguyên Phù nói, “Linh cốt của các bậc tiên sư vẫn còn đó.”