ĐỨC SƠN MANG BAO HÀNH TRANG
CỬ - TẮC
Đức Sơn 1 đến nơi của Quy Sơn 2, ôm bao hành trang vào Pháp đường, đi từ tây qua đông rồi từ đông qua tây, nhìn quanh nói, “Vô, vô” rồi bỏ ra ngoài.
Tuyết Đậu phê bình rằng “Khám phá ra rồi”
Song khi Đức Sơn đến cổng lại nói, “Cũng không nên thô suất như thế”
Rồi lại đầy đủ uy nghi trở vào gặp Quy Sơn.
Lúc Quy Sơn ngồi đó, Đức Sơn dơ tọa cụ lên nói, “Hòa thượng”
Quy Sơn toan chụp lấy phất trần, Đức Sơn bèn hét, rồi rũ áo bỏ đi ra.
Tuyết Đậu phê bình rằng, “Khám phá ra rồi”
Đức Sơn quay lưng về Pháp đường, mang dép cỏ vào rồi bỏ đi.
Tối đến Quy Sơn hỏi vị thủ tòa, “Người vừa rồi mới đến đâu rồi?”
Thủ tòa nói, “Lúc ấy ông ta quay lưng về Pháp đường, mang dép cỏ vào rồi bỏ đi.”
Quy Sơn nói, “Người ấy sau này thế nào cũng lên đỉnh cao tự xây am cỏ mà tiếp tục bài Phật bang Tổ.”
Tuyết Đậu phê bình, “Thêm sương lên tuyết”
TỤNG
一勘破 Nhất khám phá
二勘破 Nhị khám phá
雪上加霜曾險墮 Tuyết thượng gia sương tằng hiểm đọa
飛騎將軍入虜庭 Phi kỵ tướng quân nhập lỗ đình
再得完全能幾個 Tái đắc hoàn toàn năng kỷ cá
急走過 Cấp tẩu quá
不放過 Bất phóng quá
孤峰頂上草裏坐 Cô phong đỉnh thượng thảo lý tọa
咄咄 Đốt! đốt!