Chương 1

ĐÔI ĐIỀU VỀ TUYỆT QUÁN LUẬN

Thưa các bạn! Chúng ta thật diễm phúc khi vùng đất hanh khô phía Tây Bắc Trung Hoa đã giữ lại cho chúng ta một Kiệt tác của Thiền Tông mà chính các Thiền giả Trung Hoa từ thế kỷ 19 trở về trước thậm chí còn chưa nghe nói đến tên đó là quyển TUYỆT QUÁN LUẬN (mà trên đầu sách được ghi là: BỒ-ĐỀ DẠT MA TUYỆT QUÁN LUẬN)

May-mắn làm sao khi mà các dị bản TUYỆT QUÁN LUẬN đã được phát hiện tại: Động Đôn-Hoàng (Touen Houang _ Tun-Huang) Rồi đến năm 1900, Cả thế-giới Học giả, những nhà nghiên cứu Phật học, những nhà khảo cỗ bàng hoàng sửng sốt khi động Đôn-Hoàng được phát hiện. Ôi cả một kho tàng tranh tượng, phù điêu, thư tịch cổ phơi bày ra đến choáng ngợp. Trong hàng ngàn thư tịch cổ ấy có các dị bản TUYỆT QUÁN LUẬN Các bạn ơi! Người trong ảnh là nhà nghiên-cứu người Pháp Paul Pelliot là người đầu tiên "tổng kiểm kê" cái "kho DI LIỆU" quý báu nầy trong 6 quyển sách lớn: Les Grottes de Touen Houang. Paris 1914 - 1924.

Và tên của 6 nguyên bản Hán văn TUYỆT QUÁN LUẬN là:

  1. QUÁN HẠNH PHÁP VI HỮU DUYÊN VÔ DANH THƯỢNG SĨ TẬP. Đây là bản được D.T. Suzuki giới thiệu trong THIẾU THẤT DẬT THƯ (1935)

  2. NHẬP LÝ DUYÊN MÔN.

  3. TUYỆT QUÁN LUẬN

  4. ĐẠT-MA HÒA THƯỢNG TUYỆT QUÁN LUẬN

  5. TUYỆT QUÁN LUẬN (cùng tên với bản thứ 3)

  6. TAM TẠNG PHÁP SƯ BỒ-ĐỀ ĐẠT-MA TUYỆT QUÁN LUẬN.

    Năm 1973 Viện Nghiên cứu Thiền Học (Institute for Zen Studies) cho in phóng ảnh và chuyển ngử từ Nhật văn sang Anh ngữ. (mỗi quyển giá 100 USD).

🌳🌲🌵

Thực không ngờ nghệ-thuật điêu khác và hội họa thời bấy giờ (trước ngày Động Đôn-Hoàng khép lại) đã vượt lên đến tầm cao ấy! Đại sư D.T. Suzuki cùng đa số các nhà học giả đều TIN rằng đây thực sự là tác-phẩm của Tổ Bồ-Đề Đạt-Ma.

Chỉ có lẻ loi một vài ý-kiến cho là do Ngài Pháp Dung (Ngưu-đầu) viết thôi thì v/h cũng xin giới thiệu đôi nét về Ngài Pháp Dung vậy: Trích dẫn: Pháp Dung 法 融 ; C: fǎróng; J: hōyū; 594-657; Thiền sư Trung Quốc, người sáng lập thiền phái Ngưu Ðầu. Sư là môn đệ của Tứ tổ Ðạo Tín. Thuở nhỏ Sư theo học Nho giáo và năm 19 tuổi đã thông kinh sử. Vì không hài lòng với những gì đạt được, Sư chuyển qua tham học Phật pháp và đến núi Ngưu Ðầu ở trong hang đá gần chùa U Thê, ngày đêm tu tập thiền định. Ðạo hạnh của Sư cảm hóa được cả thú rừng nên chúng đem hoa quả đến cúng dường. Tổ Ðạo Tín nhân lúc qua đây xem khí tượng biết trên núi có bậc dị nhân, đích thân lên núi tìm Sư. Sư ngồi thiền không để ý đến ai.

Tổ thấy thế bèn hỏi:

"Ở đây làm gì?"

Sư đáp:

"Quán tâm."

Tổ hỏi:

"Ai quán, tâm là vật gì?"

Sư nghe không đáp được bèn đứng dậy làm lễ, hỏi và biết được Tổ là Thiền sư Ðạo Tín. Sư chỉ Tổ vào hang phía sau tạm nghỉ. Thấy thú dữ lăng xăng, Tổ ra vẻ sợ,

Sư hỏi:

"Ngài vẫn còn cái đó sao?"

Tổ hỏi lại:

"Cái đó là cái gì?"

Sư không đáp được. Một lát sau, Tổ viết lên chỗ ngồ của Sư chữ »Phật« (佛). Sư trông thấy giật mình,

Tổ hỏi:

"Vẫn còn cái đó sao?"

Sư nghe bèn làm lễ cầu xin chỉ dạy.

Tổ bèn dạy:

"Phàm trăm ngàn pháp môn đồng về một GỐC. Diệu đức như hà sa thảy ở nơi nguồn tâm. Tất cả môn giới, định, huệ, thần thông biến hóa, cả thảy đều ở tâm ngươi... Không có tam giới có thể ra, không có Bồ-đề có thể cầu... Chỉ tâm ngươi tự tại, chớ khởi tham sân, chớ ôm lòng lo buồn, rỗng rang không ngại, mặc tính tung hoành, chẳng làm việc thiện, chẳng làm việc ác, đi đứng ngồi nằm, mắt thấy gặp duyên thảy đều là diệu dụng của Phật. Vì vui vẻ không lo buồn nên gọi là Phật."

Sư hỏi:

"Tâm đã đầy đủ, cái gì là Phật? Cái gì là tâm?"

Tổ đáp:

"Chẳng phải tâm thì không hỏi Phật, hỏi Phật thì chính là tâm."

Sư hỏi:

"Ðã không khởi quán hạnh, khi gặp cảnh khởi tâm làm sao đối trị?"

Tổ đáp:

"Cảnh duyên không tốt xấu, tốt xấu khởi nơi tâm, nếu tâm chẳng theo danh, vọng tình từ đâu khởi? Vọng tình đã chẳng khởi, chân tâm mặc tình biết khắp. Ngươi chỉ tùy tâm tự tại, chẳng cầu đối trị, tức gọi là Pháp thân thường trụ, không đổi thay."

Sư nhân đây liễu ngộ. Sư trụ trì tại Ngưu Ðầu sơn, học chúng đến rất đông. Sau có vị quan thỉnh Sư đến chùa Kiến Sơ hoằng hóa. Sư nhận lời cầu thỉnh đến chùa Kiến Sơ nhưng chỉ một năm sau (657), ngày 23 tháng giêng, Sư viên tịch tại đây, thọ 64 tuổi, 41 tuổi hạ.

Trích dẫn: "Thuở nhỏ Sư theo học Nho giáo và năm 19 tuổi đã thông kinh sử".

Điều nầy cho chúng ta thêm tin rằng TUYỆT QUÁN LUẬN là do Ngài Pháp-Dung viết vì cách hành văn, giọng văn và khí chất đều mang bóng dáng một người Trung Hoa tinh thông Tam giáo chớ không mang THẦN KHÍ SẤM SÉT VÔ NGÔN của Tổ Đạt-Ma. Đó là ý tưởng riêng của v/h (đầy cãm tính, thiếu khoa học) chỉ vỉ nghĩ rằng tác phẫm nầy là do Ngài Pháp Dung viết nên v/h mạnh dạn DỊCH ẨU tác phẫm tuyệt vời nầy! Dầu trúng dầu sai chỉ mong GỢI Ý CHO CÁC BẠN SUY TƯ mà thôi. Xin đừng ai cho là quan trọng lời nói của một người có đến ba bốn cái không không bằng cấp, không học lực, không tu hành, không chứng đắc "lời quê góp nhặt dông-dài mua vui cũng được một vài trống canh" (Nguyễn-Du)

⬆️
⬇️